Gốc Rễ Nghiệp Quả
Thương con, cái cách Vũ Khúc nó đóng ngay Quan Lộc, nó hằn sâu cái nghiệp quả từ tiền kiếp mình đã gồng gánh quá nhiều trách nhiệm, có khi là chuyện tiền bạc, vật chất mà quên đi cái tình người, cái sự sẻ chia. Thành ra kiếp này, con cứ nghen cái nỗi sợ mất mát, sợ thiếu thốn, mà cứ lao đầu vào công việc, xem đó là cái phao cứu sinh duy nhất của mình. Cái khổ tâm nhất là dù có đạt được bao nhiêu, con vẫn thấy trống trải, vẫn thấy mình cô độc trên cái hành trình sự nghiệp đó, như thể mình phải tự chiến đấu một mình vậy con ơi.
Vùng Tối Tâm Lý
Khi gặp bế tắc, con mình hay có xu hướng khép lòng lại, ôm đồm hết thảy vào mình rồi tự gặm nhấm cái nỗi lo, cái sự tổn thương đó một mình. Con sợ người khác không hiểu, sợ người khác lợi dụng, nên lại càng ra vẻ mạnh mẽ, cứng rắn, rồi vô tình đẩy những mối quan hệ cần thiết ra xa. Rồi có khi, con mình còn có cái tật nhìn tiền bạc, địa vị như một thước đo duy nhất cho giá trị bản thân, để rồi khi có chuyện không như ý, con lại tự dằn vặt, tự làm khổ mình, vì cái tôi nó cao quá, nghen con.
Chiến Lược Chữa Lành
Vậy nên, để lật ngược thế cờ, cái việc quan trọng nhất là con phải học cách buông bỏ bớt cái gánh nặng tự mình đặt lên vai, tin tưởng và cho phép người khác được sẻ chia, được giúp đỡ mình. Hơn nữa, hãy tìm cho mình những giá trị tinh thần khác ngoài tiền bạc, địa vị, nghen con, để cái tâm mình được an yên, được vẹn tròn hơn, đừng để công việc nó lấy đi hết cái sự bình an bên trong.