Gốc Rễ Nghiệp Quả
Con thương, Thiên Phủ ở Tật Ách nghen, nó không phải chỉ là bệnh tật thường tình đâu con, mà là những 'của cải' nghiệp quả mình đã lỡ tích góp từ tiền kiếp, trở thành gánh nặng tâm hồn. Con cứ nghĩ mình cất giữ kỹ quá, ôm đồm quá nhiều thứ không chịu buông, đến khi nó thành cái gông vô hình trói buộc mình lại. Nỗi khổ tâm lớn nhất là con cứ mãi lo toan, sợ hãi sự mất mát hay thiếu thốn, dù đôi khi mình đang có quá nhiều, phải không con?
Vùng Tối Tâm Lý
Bởi vậy, khi gặp bế tắc, cái góc khuất tâm lý của mình nó trỗi dậy, con thường có xu hướng bám víu vào những gì mình đang có, từ vật chất đến những mối quan hệ hay suy nghĩ cũ kỹ, để tìm kiếm sự an toàn giả tạo. Con sợ thay đổi, sợ buông bỏ, cứ ôm khư khư những gánh nặng trong lòng mà không dám đối diện. Đôi khi, mình còn che giấu đi những nỗi đau, những tổn thương lòng, không muốn ai biết vì sợ mất đi cái vẻ ngoài vững vàng của mình nữa chứ.
Chiến Lược Chữa Lành
Vậy nên con ơi, bài học chữa lành cho mình chính là học cách 'buông bỏ' những 'tài sản' vô hình ấy đi con, đừng giữ làm gì nữa. Con hãy dám đối diện với nỗi sợ mất mát, thiếu thốn trong lòng, rồi con sẽ thấy, sự an yên thật sự không nằm ở những gì mình có, mà nằm ở sự tự do trong tâm hồn mình, nghen con.